Thắc Mắc Về Cái Sự Ăn !!!
Các bạn !!!
Mình vừa nhận được thư của một bạn đọc trẻ ở Hà Nội...Bạn ấy có pháp danh rất ấn tượng là Vô Tận Ý...!!! Chỉ mới nghe pháp danh thôi, Lý Tứ đã có nhiều thiện cảm với người bạn trẻ này...!!!
"Vô Tận Ý Bồ Tát (tiếng Phạn: Akṣayamati Bodhisattva), còn gọi là Vô Tận Huệ...!!! Là vị Bồ Tát đại diện cho trí tuệ vô lượng, nguyện độ chúng sanh vô tận; Ngài tu hạnh lục độ, tứ nhiếp, hiện thân trong cõi Phật Phổ Hiền (Thế giới Bất Thuấn) và thường xuất hiện trong các kinh điển như Kinh Pháp Hoa (Phẩm Phổ Môn), Kinh Đại Bảo Tích để đặt câu hỏi hoặc tán thán công đức của chư Phật, đặc biệt là Quán Thế Âm Bồ Tát. "Vô Tận Ý" nghĩa là ý chí và công hạnh không bao giờ dứt, cho đến khi chúng sanh trong ba cõi đều được cứu độ...!!!
Đặc biệt...Bồ Tát Vô Tận Ý đã từng cúng dường Bồ Tát Quán Thế Âm "Xâu Chuỗi Anh Lạc" là một cảnh trong Kinh Pháp Hoa (Phẩm Phổ Môn), khi muốn cúng dường Quán Thế Âm Bồ Tát, Ngài đã tháo xâu chuỗi ngọc quý (Anh Lạc) đeo trên cổ và đề nghị cúng dường, nhưng Quán Thế Âm từ chối vì công đức tu hành và lòng từ bi của Ngài vượt xa mọi vật chất, thể hiện sự cao quý của Bồ Tát và giá trị vô hạn của việc cứu khổ chúng sinh...." (Tổng hợp từ AI) !!!
Lý Tứ hoan nghênh Vô Tận Ý, một bạn đọc tuy tuổi đời còn rất trẻ...Nhưng, đã tìm hiểu Phật đạo một cách chín chắn...Theo mình, sự chín chắn này, sẽ giúp bạn ấy thành công trong hành trình học tập giáo pháp ở vị lai...!!!
Sau đây là thư của Vô Tận Ý:
"Thưa Thầy Lý Tứ,
Con là một Phật tử, pháp danh Vô Tận Ý.
Con có duyên được một người bạn đạo giới thiệu cho bộ Anh Lạc Luận của Thầy. Ban đầu chỉ đọc thử vài trang, nhưng càng đọc thì con càng bị cuốn vào. Những lời Thầy viết không cầu kỳ, không màu mè, mà lại như những dòng nước mát, gột rửa dần những kiến chấp mà lâu nay con vẫn ôm giữ mà không hay.
Đặc biệt, sau khi đọc và nghiền ngẫm bài “Luận về cái sự ăn”, con giật mình nhìn lại chính mình. Bấy lâu nay, con chỉ lo chăm chút cho thân bằng ăn uống, vật chất, mà ít khi để ý đến việc nuôi tâm. Có lúc con còn thấy rõ hơn: Không chỉ là quên nuôi tâm, mà tâm mình còn “ăn” toàn những thứ không lành mạnh — vọng tưởng, lo âu, hơn thua, và cả những tri kiến vụn vặt tích góp qua năm tháng.
Từ bài viết ấy, con nảy sinh vài thắc mắc, xin được kính thưa với Thầy.
Thứ nhất, trong bài Thầy có nói: Khi còn đang tu, Nhị Thừa ăn ngũ ấm, Bồ Tát ăn giác quán, Nhất Thừa ăn bát chánh.
Xin Thầy từ bi giải thích thêm cho con hiểu rõ:
– Vì sao lại có sự khác nhau như vậy?
– Các vị ở những thừa khác nhau ấy có thể “ăn chung” những món đó với nhau hay không?
– Nếu có thể ăn chung thì vì sao ăn được, còn nếu không thể thì do đâu mà không thể?
Thứ hai, khi nói đến lúc chứng quả, Thầy viết: Nhị Thừa ăn Niết-bàn, Bồ Tát ăn Nhất Thiết Trí, Nhất Thừa ăn Công hạnh.
Con xin Thầy chỉ dạy thêm:
– Ý nghĩa sâu xa của sự “ăn” này là gì?
– Và tương tự như trên, các vị có thể cùng chia sẻ, cùng “ăn chung” những món ấy với nhau được không ạ?
Thứ ba, con xin phép hỏi một câu có phần so sánh một chút:
Một người đói thì ăn, khát thì uống một cách tự nhiên, không suy tính, không chấp trước.
Một người khác thì ăn biết mình đang ăn, uống biết mình đang uống, rất cẩn trọng trong từng cử chỉ.
Trong hai người ấy, theo tinh thần giải thoát, ai mới là người có trí? Hay cả hai đều có chỗ đúng mà con chưa thấy hết?
Ngoài bài “Luận về cái sự ăn”, con cũng đã đọc bài “Tản mạn về Văn – Tư – Tu” trong Anh Lạc Luận. Thú thật là con rất xúc động. Cách Thầy nói về con đường tu tập vừa giản dị, vừa thẳng thắn, không né tránh sự thật. Đọc xong, con thấy như bị gọi tên đúng chỗ yếu của mình.
Con cảm nhận rất rõ điều Thầy muốn nhắc nhở: Tu không phải chỉ là học cho nhiều, nhớ cho kỹ, hay nói cho hay; mà là phải làm sao cho Pháp trở thành thứ nuôi sống được Pháp thân, chứ không phải chỉ nằm trên đầu môi hay trong trí nhớ. Điều này khiến con chợt thấy xấu hổ - vì con đã không ít lần tụng kinh, đọc pháp chỉ vì thói quen, mà quên soi lại tâm mình trong từng khoảnh khắc sống.
Từ bài viết ấy, con xin phép được hỏi thêm hai điều nữa.
Về Văn - Tư - Tu, Thầy nói như một tiến trình tự nhiên:
Văn là tiếp nhận, Tư là chiêm nghiệm, Tu là đem điều đã hiểu ấy sống thật nơi thân tâm.
Kính bạch Thầy, trong thực tế tu tập, làm sao để con nhận ra mình đang dừng ở “Tư” hay đã thật sự bước sang “Tu”? Có dấu hiệu nào để người học tự biết mình không chỉ đang suy nghĩ về Pháp, mà đã bắt đầu sống được với Pháp hay chưa?
Và cuối cùng, con rất ấn tượng với hình ảnh Thầy dùng khi nói về việc “chết trước mâm cao cỗ đầy Pháp thực”.
Xin Thầy giảng rõ hơn cho con hiểu:
– Thế nào là “Pháp thực thượng vị”?
– Và thế nào là Pháp thân bị “suy dinh dưỡng”?
Có phải đó là tình trạng học Pháp rất nhiều nhưng không biết đem vào đời sống, không nhiếp phục được tâm mình, hay còn ý nghĩa nào sâu hơn mà con chưa chạm tới?
Con viết những dòng này với tâm cầu học thật sự. Mong Thầy từ bi chỉ dạy thêm, để con không chỉ đọc Pháp cho nhiều, mà còn ăn được Pháp, sống được bằng Pháp, và nhờ đó mà bớt khổ, bớt mê lầm trên đường tu.
Con kính chúc Thầy thân tâm thường an lạc.
24/12/2025 - 8:33:22 - Kính thư - Vô Tận Ý - Hà Nội" (Hết thư)
Vô Tận Ý và bạn đọc thân mến !!!
Trước khi trả lời các thắc mắc của Vô Tận Ý liên quan đến bài viết "Luận Về Cái Sự Ăn" trong sách Anh Lạc Luận...Mình xin cảm ơn người bạn trẻ đã đọc và có nhận xét tốt về cuốn sách...!!!
Anh Lạc Luận gồm hai (2) tập...Đây là cuốn sách tổng hợp các bài viết của mình cho HĐ Lý Gia từ những năm 2010 đến 2018...Sau đó được chính thức xuất bản năm 2020 (Tập 1) - 2021 (Tập 2)...Và mới được cấp phép tái bản tháng 10 năm 2025...!!!
"Luận Về Cái Sự Ăn"...Viết vào giao thừa Bính Thân (2016) trong lúc ngồi lai rai hạt dưa, đọc emails của HĐ chờ thời khắc Tân Xuân...!!! Thú thật, bài viết lâu quá, nên mình cũng không nhớ hết các chi tiết...thế là, vào google xem lại...Và, thật bất ngờ, anh bạn AI cũng đã đọc và có tổng hợp sau:
"Luận về cái sự ăn của Lý Tứ" là tựa đề một bài viết nổi tiếng của Lý Tứ (tác giả Việt Nam), bàn luận về ý nghĩa sâu xa của việc ăn uống, biến nó thành một triết lý sống, một nét văn hóa, nhất là trong bối cảnh "ăn Tết" – nơi nhu cầu cơ bản được nâng lên thành phong tục, thể hiện sự no ấm, sung túc và lòng biết ơn, qua lăng kính hài hước nhưng thâm sâu, nhấn mạnh triết lý "dĩ thực vi tiên" (lấy ăn làm đầu) nhưng theo một nghĩa rộng lớn hơn về sự thưởng thức và tận hưởng cuộc sống.
Những điểm chính trong bài viết:
- Ăn là Nhu Cầu Sống Cốt Lõi: Lý Tứ bắt đầu từ việc ăn là nhu cầu thiết yếu, nhưng nâng tầm nó lên thành một nghệ thuật và triết lý, không chỉ để no bụng mà còn để thưởng thức.
- Văn hóa Ăn Tết: Bài viết lấy "Ăn Tết" làm minh họa điển hình nhất, cho thấy sự ăn uống không chỉ là sinh tồn mà còn là một nghi thức, một phần quan trọng trong văn hóa Việt Nam, thể hiện sự sung túc, đoàn viên.
- Triết Lý "Dĩ Thực Vi Tiên": Tác giả diễn giải cụm từ này theo một cách rất riêng, không chỉ là ăn no mà còn là ăn có ý nghĩa, ăn có văn hóa, ăn để cảm nhận cuộc sống.
- Góc Nhìn Hài Hước & Sâu Sắc: Bằng lối viết hóm hỉnh, gần gũi, Lý Tứ đưa ra những suy ngẫm về thói quen ăn uống, phong tục ngày Tết, từ những món ăn quen thuộc đến những câu chuyện xoay quanh bàn ăn gia đình.
Tóm lại, luận về cái sự ăn của Lý Tứ là một bài tản văn kinh điển, biến chuyện ăn uống tầm thường thành một chủ đề đầy suy tư về văn hóa, phong tục và triết lý sống, qua lăng kính của một "người mê ăn" tinh tế...!!! (Tổng hợp từ AI) !!!
Sau đây là phần trả lời:
- Hỏi:
"Thứ nhất, trong bài Thầy có nói: Khi còn đang tu, Nhị Thừa ăn ngũ ấm, Bồ Tát ăn giác quán, Nhất Thừa ăn bát chánh.
Xin Thầy từ bi giải thích thêm cho con hiểu rõ:
– Vì sao lại có sự khác nhau như vậy?
– Các vị ở những thừa khác nhau ấy có thể “ăn chung” những món đó với nhau hay không?
– Nếu có thể ăn chung thì vì sao ăn được, còn nếu không thể thì do đâu mà không thể?"
- Trả lời:
a) Các thừa: Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát, Bồ Tát nhất thừa...vv...Căn tánh, tâm nguyện, xu thế tu hành...vv..khác nhau...Nên, quá trình học tập giáo pháp, mỗi thừa đề ra mục tiêu khác nhau vì thế phương tiện cũng khác nhau...!!! Đây là lí do vì sao trong bài viết nói rằng: "Khi còn đang tu, Nhị Thừa ăn ngũ ấm, Bồ Tát ăn giác quán, Nhất Thừa ăn bát chánh"...!!!
b) Tất nhiên, giáo pháp học giống nhau (ăn chung)...Nhưng phương tiện mũi nhọn họ chọn khác nhau vì mục tiêu khác nhau...Giống như mâm cơm nhiều món...người thích món này, người hợp món kia...!!!
c) Ăn chung không sao hết, do các món ăn ấy đều thiện lành...!!! Tuy nhiên tuỳ cơ địa, món ăn thích hợp dễ tiêu hoá hơn...!!!
- Hỏi:
"Thứ hai, khi nói đến lúc chứng quả, Thầy viết: Nhị Thừa ăn Niết-bàn, Bồ Tát ăn Nhất Thiết Trí, Nhất Thừa ăn Công hạnh.
Con xin Thầy chỉ dạy thêm:
– Ý nghĩa sâu xa của sự “ăn” này là gì?
– Và tương tự như trên, các vị có thể cùng chia sẻ, cùng “ăn chung” những món ấy với nhau được không ạ?"
- Trả lời:
a) Sau khi thành tựu tự độ: Nhị thừa lấy Niết bàn làm đời sống...!!! Bồ Tát quyền thừa tiếp tục học Nhất Thiết Trí...!!! Bồ Tát nhất thừa nhập pháp giới làm công hạnh...!!!
b) Ăn để "tồn tại như pháp"...!!!
c) Đến đây: Tâm nguyện, đạo quả, trí tuệ...vv...khác nhau...nên mỗi thừa một mâm, không thể ăn chung...!!!
- Hỏi:
"Thứ ba, con xin phép hỏi một câu có phần so sánh một chút:
Một người đói thì ăn, khát thì uống một cách tự nhiên, không suy tính, không chấp trước.
Một người khác thì ăn biết mình đang ăn, uống biết mình đang uống, rất cẩn trọng trong từng cử chỉ.
Trong hai người ấy, theo tinh thần giải thoát, ai mới là người có trí? Hay cả hai đều có chỗ đúng mà con chưa thấy hết?"
- Trả lời:
a) "Một người đói thì ăn, khát thì uống một cách tự nhiên, không suy tính, không chấp trước." ??? Anh này thuộc loại dễ tính...Vợ ít càu nhàu...!!!
b) "Một người khác thì ăn biết mình đang ăn, uống biết mình đang uống, rất cẩn trọng trong từng cử chỉ." ??? Anh này thuộc dạng cẩn thận, khó bị ngộ độc thực phẩm, cả đời chẳng bị...hóc...xương...!!!
c) Trong hai người ấy, nếu họ nỗ lực, tinh tấn, học đúng giáo pháp...vv...đều có thể đạt các mục tiêu của Phật đạo là Giác Ngộ - Giải Thoát - Trí Tuệ...!!!
- Hỏi:
"Về Văn - Tư - Tu, Thầy nói như một tiến trình tự nhiên:
Văn là tiếp nhận, Tư là chiêm nghiệm, Tu là đem điều đã hiểu ấy sống thật nơi thân tâm.
Kính bạch Thầy, trong thực tế tu tập, làm sao để con nhận ra mình đang dừng ở “Tư” hay đã thật sự bước sang “Tu”? Có dấu hiệu nào để người học tự biết mình không chỉ đang suy nghĩ về Pháp, mà đã bắt đầu sống được với Pháp hay chưa?"
- Trả lời:
a) Học giáo pháp, tư duy giáo pháp...tâm thức cùng đời sống thay đổi không đáng kể, không như mong đợi...vv...biết rằng ta chỉ học và dừng lại ở "tư"...!!!
b) Áp dụng điều đã học, đã hiểu và thấy tâm thức thay đổi như pháp, đời sống nhẹ nhàng, an vui...vv...biết ta đã "tu"...!!!
- Hỏi:
"Và cuối cùng, con rất ấn tượng với hình ảnh Thầy dùng khi nói về việc “chết trước mâm cao cỗ đầy Pháp thực”.
Xin Thầy giảng rõ hơn cho con hiểu:
– Thế nào là “Pháp thực thượng vị”?
– Và thế nào là Pháp thân bị “suy dinh dưỡng”?
Có phải đó là tình trạng học Pháp rất nhiều nhưng không biết đem vào đời sống, không nhiếp phục được tâm mình, hay còn ý nghĩa nào sâu hơn mà con chưa chạm tới?"
- Trả lời:
a) "Pháp thực thượng vị": Là thứ pháp, ăn vào thấy ngon, bổ, khoẻ, hết ngu, có trí...vv...!!!
b) "Pháp thân suy dinh dưỡng": Là thứ pháp thân (trí tuệ) bị còi cọc, chậm phát triển, đề kháng yếu, dễ mắc bệnh, mệt mỏi, sụt cân...vv...Nguyên nhân thông thường do bị thiếu đói, không hấp thụ dinh dưỡng khi ăn, bệnh nền hoặc ăn uống không hợp lí...!!! Cần đi khám ngay lập tức...!!!
Xin giới thiệu đến mọi người, bài viết "Luận Về Cái Sự Ăn":
"Các bạn !!!
Buổi tối cuối cùng của năm con Khỉ (2016), mình xin có đôi dòng tản mạn, gọi là ‘Luận Về cái Sự Ăn’... Vì bởi, ăn là nhu cầu có thực trong đời sống... Và hai chữ "ăn Tết", chính là minh hoạ cụ thể nhất về nhu cầu có thật từ những ngày đầu trong một năm của "cái sự ăn" ấy !!!
"Dĩ thực vi tiên" tức lấy ăn làm đầu, theo mình đây là câu nói được coi là bất diệt khi nào sự sống hãy còn, thậm chí người chết cũng có khi...được...ăn...theo quan niệm dân gian !!!
Vì thế những từ như, "ăn Tết", "ăn đám", "ăn giỗ", "ăn cưới", "ăn thôi nôi", "ăn đầy tháng", “ăn tiệc”, “ăn mừng”, “ăn dặm”, “ăn tạp”, "ăn đòn", "ăn có", "ăn ké", "ăn trộm", "ăn cướp", "ăn vạ", "ăn quỵt", “ăn hối lộ”, “ăn gian”, “ăn tham”, “ăn giựt”, “ăn thua”, “ăn chia”, “ăn hoa hồng”, “ăn hàng”, “ăn lương”, “ăn cờ (ăn con tốt, xe)”, “ăn mòn”, “ăn hỗn”, “ăn học”, “ăn kiêng”, ..v.v.. và ..v.v… là những từ ngữ luôn có từ “ăn” đi đầu…!!!
Thế mới biết, ăn là cái sự đầu tiên trong các sự... Để mô tả ăn là hành động dẫn đạo trong các hành động, các câu nói sau cho thấy "cái sự ăn" quan trọng đến chừng nào, ví dụ như: "Ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau", "ăn coi nồi, ngồi coi hướng", hoặc "thực túc binh cường" (ăn no lính khoẻ), "có thực mới vực được đạo" (câu nói này ngụ ý, đói thì tu còn không xong, nói gì đến chuyện chứng đắc)!!!
Những từ đồng nghĩa để mô tả sự ăn cũng rất phong phú như: "Chén, đớp, hốc, măm, ngốn, tọng, xơi, xực..." !!! Cái sự ăn cũng bao trùm toàn bộ đời sống, văn hoá, xã hội... Nhìn vào bữa ăn, cách thức ăn, nơi ăn, món ăn... v.v... ta cũng có thể đoán biết giai cấp, trình độ, nghề nghiệp, văn hoá, tính cách, xuất thân... của một con người !!!
Rất tiếc, cho đến thời điểm hiện tại, trên đời có rất nhiều sách nói về tướng số như: Coi chỉ tay, coi nốt ruồi, coi khuôn mặt, coi tướng đi, đoán mộng, coi sao, coi ngày, coi tháng, bốc cỏ thi, mu rùa... nhưng hình như chưa có (hoặc mình chưa thấy) một học giả nào công bố công trình nghiên cứu về "tướng ăn", tức nhìn vào tướng của một người đang ăn, có thể đoán biết quá khứ, hiện tại, vị lai, công danh, sự nghiệp, tình duyên, gia đạo, tài lộc, phúc hoạ của người đó...!!!
Thiết nghĩ, nếu nhân loại chưa ra đời một công trình như vậy, hoặc tương đương như vậy, có lẽ đây là một trong những thiếu sót nhất của "loài người văn minh"... Nói chung, cái sự ăn đã được con người tôn vinh và thăng hoa đến mức trở thành một loại văn hoá, người ta gọi là "văn hoá ẩm thực", có nghĩa cái ăn được đặt ngang hàng với các loại văn hoá khác, lẽ nào các nhà Dịch học lại không lưu ý đến cái sự ăn !!!
Từ thực vật đến động vật, tất cả đều phải ăn mới tồn tại !!! Thực vật ăn bằng rễ, thân, lá... thức ăn của chúng là đất, nước, đá, cát, sạn, đạm, lân, kali... thậm chí xi măng, vôi, gạch, tường, vách... Động vật cấp thấp thì ăn bằng mồm, bằng lưỡi, bằng thân, bằng cọ xát, hạng này có gì ăn nấy, khô, tươi, ráo, ướt, đặc, lỏng... đều xực ráo trọi, không đòi hỏi !!!
Lại, trong ba cõi được chia ra bốn cách ăn, đó là đoạn thực (ăn qua nhai nuốt), xúc thực (ăn qua tiếp xúc), thức thực (ăn qua tưởng nhớ), tư niệm thực (ăn qua nghĩ suy) tuỳ loài, tuỳ nghiệp mà có cách ăn khác nhau...!!!
Người tu hành cũng có bốn thứ để ăn, đó là pháp thực (nghe pháp mà no bụng), thiền duyệt thực (được thiền mà no bụng), hỷ thực (vui vẻ mà no bụng) và lạc định thực (an ổn không bấn loạn mà được no bụng)... Ha ha ha ha !!!
Nói chung, cái sự ăn nó rất phong phú, đa dạng... gồm đủ các hạng, từ vô vi đến hữu vi, từ đơn giản đến cầu kỳ, từ dân dã đến thượng lưu, từ bần dân đến quan lại, từ thất học đến trí thức, từ hạ tiện đến cao sang, từ thánh đến phàm, từ trên trời đến dưới đất, từ địa ngục đến Niết Bàn... tất cả đều ăn, ăn và phải ăn !!!
Xét cho cùng, ăn là hành động chủ yếu, hổ trợ cơ chế cân bằng năng lượng giữa thu nạp và tiêu hao... Vì thế, nếu năng lượng không cân bằng thông qua sự ăn, sẽ dẫn đến hệ quả là thừa hay thiếu năng lượng, tức mất đi tính cân đối giữa thu nạp và tiêu hao...!!! Do sự mất cân đối này, mà một số bệnh lý phát sinh như béo phì hay suy dinh dưỡng !!! Và, cái ăn giữa các nhóm đối tượng cũng có rất nhiều ý nghĩa sai khác...!!!
Với thực vật và động vật cấp thấp, ăn là hoạt động tự nhiên để tồn tại, động vật cấp cao như con người lại chia cái sự ăn ra thành hai thứ, đó là thức ăn vật chất và thức ăn tinh thần...Thức ăn vật chất dùng để nuôi thân, thức ăn tinh thần dùng để nuôi tâm và trí !!!
Thức ăn vật chất chủ yếu làm từ vật chất như gạo, thịt, cá, tàu hủ, rau, củ, quả, nước mắm, nước tương, muối, bọt ngọt, đường, sữa...vv...Thức ăn tinh thần để nuôi tâm và trí như văn nghệ, văn hoá, triết lý, tôn giáo, đạo đức, học thuật, khoa học, kỹ nghệ... Con người được coi là động vật cấp cao, có lẽ một phần được đánh giá qua cái sự ăn có tính chất triết lý này chăng !!!???
Người tu hành trong Phật đạo, ngoài thức ăn vật chất để nuôi thân, về thức ăn tinh thần để nuôi tâm và trí cũng chia thành nhiều nhóm sai biệt... Ví như Nhị thừa ăn ngũ ấm, Bồ Tát ăn giác quán, Nhất thừa ăn bát chánh, nói chung nhìn vào món ăn, ta có thể biết ngay người đó tu ở thừa nào...!!!
Khi còn tu, ăn là như vậy, nhưng đến lúc chứng quả, ba thừa lại ăn những thứ khác như: Nhị thừa ăn Niết Bàn, Bồ Tát ăn Nhất Thiết Trí, Nhất thừa ăn công hạnh...!!! Nói chung ba thừa ăn đến khi nào sạch sẽ ‘khổ tập diệt đạo’, Phật thừa ăn đến chí hết ‘vô minh của chúng sanh’ mới thôi !!!
Tóm lại, tu hành là ăn, ăn và ăn... Người nào ăn không chừa một đế nào của bốn đế, mới tạm gọi là người biết thưởng thức "văn hoá ẩm thực tinh thần của Phật đạo"!!!
Các bạn !!!
Ăn là một nhu cầu !!! Tuy nhiên, ăn và ngủ trong đạo pháp có chuẩn mực và văn hoá riêng...Người biết ăn trong đạo pháp mới được tạm coi là hạng người có trí, người có trí tức là người biết nên ăn như thế nào để cân bằng năng lượng nhằm trưởng dưỡng thân tâm và trí tuệ, tránh xảy ra xung đột giữa thái và thiếu...!!! Nếu, người được coi là tu hành, mà đến cái ăn còn không biết, phỏng người ấy có được gọi là kẻ có trí chăng ???!!!
Để biết cái sự ăn và biết ăn nó quan trọng đến mức nào, cổ đức đã từng làm thơ quở trách bọn ăn ngủ vô độ bằng câu thơ bất hủ sau: "Cơ tắc xan hề khốn tắc miên", có nghĩa (người mà chỉ biết) đói ăn, khát uống, buồn ngủ đi ngủ thì... thì... thì..... năm mới xin hoan nghênh tinh thần của câu thơ bất hủ nhằm chỉnh lý cái sự ăn này !!!
Các bạn!!!
Sau khi đọc xong những dòng tản mạn về "cái sự ăn"... Chúc các bạn "lai rai ăn hạt dưa, bánh, mứt..." đón Giao thừa Đinh Dậu vui vẻ !!!
Mình cũng vừa nhận được một số emails chúc Tết...!!!
Rất cảm ơn !!!
27-01-2017
LÝ TỨ"
Hi vọng, những trả lời vừa rồi, có thể giúp Vô Tận Ý và bạn đọc hiểu thêm ngụ ý về "cái sự ăn" từ bài viết của mình...!!! Chúc Vô Tân Ý và bạn đọc an vui, tinh tấn, thành ở đời, đạt ở đạo...!!!
Rất mong nhận được những câu hỏi lí thú, bổ ích từ mọi người...!!!
- Các bạn có thể gửi câu hỏi theo đường link sau: https://forms.gle/HooJiZeXLBNokpUx8
- Hoặc đặt câu hỏi trực tiếp từ Website LyTu.Vn
24/12/2025
LÝ TỨ
Bạn cảm nhận bài viết thế nào?
Thích
0
Không thích
0
Yêu
0
Buồn cười
0
Ấn tượng
0
Thất vọng
0
Tức giận
0










Bình luận (0)